Quán cà phê ta hẹn...

Admin
NLĐO)- Đó là một quán cà phê sân vườn nho nhỏ, nằm trên con đường lạ, lạ lắm, mà đến giờ anh còn chưa kịp nhớ tên.

Buổi sớm hôm ấy, trên hành trình chạy loăng quăng trong vô định, hai đứa mình đã quyết định ghé vào ngồi lại với nhau một chút. Đó là nơi đầu tiên mà em đã gục vào anh thổn thức, thút thít thật lâu. 

Mình đã cùng nhau nói hết những nỗi niềm sâu kín trong lòng, trước khi em kịp quay về chuẩn bị cho người ta tới làm lễ rước dâu!

Quán cà phê ta hẹn... - Ảnh 1.

Đó là nơi đầu tiên mà em đã gục vào anh thổn thức, thút thít thật lâu

Đó là nơi mà chỉ sau ngày cưới khoảng một tuần, mình đã hẹn để được ngồi lại cùng nhau. Cũng chỉ để anh bần thần, lặng yên nhìn sự đổi khác của em, nhìn ánh mắt sưng húp vì thương vì nhớ, vì hờn vì tủi, ngay sau tuần trăng mật...

Quán cà phê ta hẹn... - Ảnh 2.

Đó là nơi mà mình từng ngồi tựa nhau, nhìn ra khoảng sân nhỏ đầy hoa, ước ao về già mình cũng cùng nhau ở trong một khung cảnh như vậy

Đó là nơi mà mình từng ngồi tựa nhau, nhìn ra khoảng sân nhỏ đầy hoa, ước ao về già mình cũng cùng nhau ở trong một khung cảnh như vậy. Đó là nơi mà em chả bao giờ gọi cà phê, nhưng luôn giành lấy chiếc muỗng nhỏ trong tay anh, khuấy ly cà phê của anh, nếm trước miếng đầu tiên và chun cánh mũi xinh xinh mà nhận xét...

Hóa ra chỉ một quãng thời gian ngắn ngủi nơi quán cà phê ấy, cũng đủ cho chúng mình trải qua đầy đủ những cung bậc cảm xúc của tình yêu. Để rồi một ngày, bất chợt mình nhận ra rằng, không thể tiếp tục như vậy nữa. Em cần một sự bình yên, hạnh phúc trọn vẹn trong gia đình mới xây dựng. Và rồi mình buông nhau!

Cà phê và những ngày đã đi quaCà phê, Báo Người Lao Động và tôi

Quán cà phê ấy đã lui vào dĩ vãng, chỉ còn là một trong những nơi tâm tưởng anh hướng về những lúc rối ren hay bất chợt nhớ lại chút kỷ niệm cùng người xưa.

Quán cà phê ta hẹn... - Ảnh 4.

Quán cà phê ấy đã lui vào dĩ vãng, chỉ còn là một trong những nơi tâm tưởng anh hướng về

Lâu rồi, anh đi làm ngược hướng, cũng không còn cơ hội ngang qua quán cũ. Không biết em có bao giờ chạnh lòng khi cùng người mới qua lại nơi này. 

Anh chỉ biết rằng, nếu ngày nào đó, anh có dịp trở lại quán, ngồi một mình ngay góc cũ, thì anh biết chắc, lẩn khuất quanh mình khi ấy sẽ không chỉ là mùi hương của cà phê!

(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).

Quán cà phê ta hẹn... - Ảnh 5.

Quán cà phê ta hẹn... - Ảnh 6.