Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen

Admin
(NLĐO)- Dư vị cà phê vùng núi tê tê nơi đầu lưỡi, miên man trong những cơn gió lành lạnh, thổi qua con đường lác đác vài cây cà phê nở hoa.

Sau sáp nhập cấp huyện, tôi được điều chuyển công tác về xã để tham gia các hoạt động ở địa phương. 

Vốn quen với cuộc sống phố thị, sáng sáng dậy sớm, qua quán quen, làm một ly cà phê đen, nóng, không đá, rồi bắt nhịp với công việc hối hả trong ngày.

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 1.

Ly cà phê đen không đá mỗi sớm

Nhưng từ khi về cấp xã, việc tiếp cận công việc, thói quen uống cà phê sáng và tìm quán quen đối với tôi hơi khó. Mọi thứ bắt đầu một cách khiên cưỡng và khó chịu. Buổi sáng tôi thường dậy sớm hơn, chạy thể dục quanh con đường dẫn vào cơ quan hằng ngày. Tiện thể tạt qua mấy chiếc xe đẩy bán cà phê sáng, mua cho mình một ly, cầm tay rồi uống dần.

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 2.

Thói quen uống cà phê phin của tôi

Cà phê vùng quê, ban đầu tôi hơi ngại ngần vì tự nhiên thay đổi một thói quen mấy chục năm nay hiện hữu. Nhưng tôi chợt nhận ra, thứ cà phê đen, không đường mà mình thường uống chưa hẳn đã ngon và đỉnh như loại cà phê dọc đường này. 

Quán không đẹp, không sang, đôi khi chỉ là một chiếc xe đẩy, cà phê có khi được pha sẵn, để trong một chiếc chai lớn, có khách gọi thì chủ quán sẽ chiết ra ly, tiện cho khách mang đi.

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 3.

Con đường thể dục có cây cà phê đang nở hoa

Dư vị cà phê vùng núi tê tê nơi đầu lưỡi, miên man trong những cơn gió lành lạnh, thổi qua con đường lác đác vài cây cà phê nở hoa. 

Mùa này, hoa trắng lấp ló thơm ngào ngạt, chả trách nhìn cách chế biến thô sơ vậy thôi nhưng nhắm mắt cảm nhận, tôi mới thấy mùi thơm thoảng nhẹ, đi từ từ vào tận bên trong, khơi dậy cảm thức cho tôi trong một ngày mới làm việc.

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 4.

Bạt ngàn cung đường, phía sau là rẫy cà phê

Trên đất nước Việt Nam xinh đẹp này, tôi đã được đi, được tận hưởng nhiều loại cà phê pha phin, đậm đặc có, nhẹ nhàng có. Nhưng chính điều giản dị nơi vùng ven nông thôn này lại đánh thức tôi nhiều điều mới mẻ. 

Chỉ cần nguyên chất, không đường, không đá, ở đâu cà phê Việt cũng làm thức dậy những ước muốn khám phá và cả những bình yên trong buổi mai đầy nắng và gió.

(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 5.

Ly đen không đá kéo tôi về với những thói quen - Ảnh 6.