Vì thế, cà phê với tôi không chỉ là một thức uống quen thuộc, mà còn là ký ức ấm áp của gia đình, gắn với những buổi sáng se lạnh của tuổi thơ.
Tôi vẫn nhớ những sáng mùa đông ở quê. Sương còn vương trên những tán cây, không khí cao nguyên lành lạnh. Ba tôi đã dậy từ sớm, chậm rãi pha một ly cà phê phin. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, lan tỏa thứ hương đặc trưng của hạt cà phê Tây Nguyên rang đậm.
Khi ấy tôi còn nhỏ, chưa quen vị đắng, nên thường xin ba một ít "cà phê dão", phần cà phê đã pha loãng. Chỉ một ngụm thôi cũng đủ thấy mình như được "lớn hơn", được ngồi cạnh ba trong khoảnh khắc bình yên của buổi sớm.
Thời gian trôi nhanh. Gần 30 năm qua, thói quen uống cà phê buổi sáng vẫn âm thầm ở lại trong gia đình tôi như một nếp sống. Chỉ có cách pha là thay đổi.
Ngày trước là chiếc phin nhôm nhỏ giọt chậm rãi, còn bây giờ trong nhà đã có máy pha cà phê hiện đại hơn. Nhưng dù là phin hay máy, hương cà phê buổi sáng vẫn quen thuộc, vẫn gợi cảm giác ấm áp như những ngày cũ.
Chỉ một ngụm "cà phê dão" cũng giúp tôi thấy mình như được lớn hơn
Tết năm nay, tôi trở về quê. Buổi sáng, cả nhà ngồi bên hồ nước trong veo trước sân. Mặt hồ lặng gió, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây.
Trong không gian yên bình ấy, mỗi người cầm trên tay một tách cà phê theo sở thích riêng. Mẹ tôi thích cà phê sữa dịu ngọt. Ba vẫn trung thành với ly cà phê đen nguyên chất, chỉ thêm chút đường. Còn tôi chọn cà phê sữa pha thêm ca cao và đá, một chút biến tấu của thế hệ sau.
Cà phê với tôi không chỉ là một thức uống quen thuộc, mà còn là ký ức ấm áp của gia đình
Nhìn ba mẹ nhấp từng ngụm cà phê trong buổi sáng đầu năm, tôi chợt nhận ra: cà phê không chỉ mang hương vị đậm đà của vùng đất Tây Nguyên, mà còn chứa đựng ký ức, tình thân và sự gắn kết của gia đình.
(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).