Trong danh sách dài những quán cà phê của phố núi, tôi chỉ "trung thành" với Tùng – một cái tên khá xa lạ với các bạn trẻ nhưng lại vô cùng thân thuộc với những người yêu thích nét bình yên xưa cũ.
Quán có décor nhuốm màu thời gian, từ bộ ghế bọc da đã sờn, quầy bar gỗ cũ, cho đến đồ trang trí và ly tách cũng không hợp thời.
Những món đồ đó, không phải giả cổ, mà là những vật dụng đã "già" đi theo tuổi đời của quán. Không gian ấy dường như là cánh cổng thời gian, để những bài nhạc đậm màu ký ức: nhạc Trịnh, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, nhạc Pháp… mở ra cho du khách lối về những tháng ngày xưa cũ.

Cà phê Tùng
Những lần ghé Tùng, kêu tách cà phê nóng, ly yaourt phô mai rồi lẩm nhẩm hát "một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vy" hay "devant son corp de femme, je suis le geant de papier", tôi thấy thời gian trôi chậm lại, thư thả như giọt cà phê nóng rơi đều đều xuống tách.
Qua ô cửa kính, cơn mưa bụi lất phất hay màn sương mờ bảng lảng ngoài trời làm cho bao muộn phiền bỗng trở nên nhẹ bẫng rồi tan biến vào hư không như làn khói ấm.

Ô cửa cà phê Tùng
Tôi thích Tùng, không chỉ vì hương vị hay âm nhạc rất hợp gu, mà còn vì đây từng là nơi dừng chân của những tên tuổi lớn như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, thi sĩ Bùi Giáng, ca sĩ Khánh Ly… Tùng là nơi tôi có thể "gặp gỡ" những người mình hằng ngưỡng vọng, dù chỉ là trong tiềm thức.
Một đôi lần tôi và mấy vị khách bàn bên cùng nhau lẩm nhẩm theo lời những bài nhạc Pháp xưa, rồi tự nhủ với mình, lần sau lại ghé Tùng, để pha cho tâm hồn một tách cà phê đầy sảng khoái.

Từ ô cửa này nhìn ra khu Hòa Bình
(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).


Link nội dung: https://baodulichvn.com/ca-phe-tung-a42082.html